Xem nội dung theo chuyên mục:

22-08-2014

Chúng ta đến trái đất để làm gì

Đêm nay bé Ngân chở mình qua ngồi cà phê vỉa hè bên hông nhà thờ Thánh nữ Jeanne d'Arc. 

Lần đầu tiên mình ngồi nơi đó, và ngay sát sạt nhà thờ như thế. Trước giờ, mình vẫn biết đó là... nhà thờ Công giáo. Thi thoảng mình có chạy xe qua khu này vì gần mấy chỗ bán sách và tài liệu photo y khoa. 

Mình thích các nhà thờ, những bức tranh, những tòa nhà, những con đường,... Từ thời mình còn đi học, mình đã được nghe anh Quang chỉ cho cách phân biệt các phong cách kiến trúc như Gothic, Roman, Baroque,... Và mãi đến sau này mình vẫn hay để ý về nhà thờ hay bất cứ ngôi nhà đẹp nào đó với kiểu xét nét kiến trúc của nó, chứ ít khi biết nó tên gì, của ai.

Ngồi cà phê nơi chỗ đó cảm giác rất dễ chịu, ngửa mặt nhìn lên thấy cây và chóp mái nhà thờ. 

Về, mình tìm đọc về nhà thờ này và cũng tìm xem Thánh nữ Jeanne d' Arc là ai, đọc để thỏa cái thú tò mò vậy thôi.  Biết khu đất xây dựng nhà thờ từng là nghĩa trang Hoa Kiều. Có tí chột dạ, cái chỗ mình ngồi lúc nãy, tám biết bao nhiêu chuyện, cứ tưởng không ai hay, biết đâu xung quanh bao nhiêu linh hồn dật dờ nghe hết.Haizzz...

Nữ anh hùng Jeanne d'Arc lại dẫn mình tìm đọc đến Chiến tranh Trăm Năm giữa Anh và Pháp. 

Đọc lan man. Nghĩ lan man. 

Cuộc đời Thánh nữ Jeanne d'Arc, mười chín năm, sự nghiệp gói gọn trong hai năm cuối đời, mà hai năm ấy thì một năm hoạt động và một năm... ngồi tù. 

Ôi! 

Tự dưng mình nhớ lời thoại của một phim truyện Việt Nam nào đó mà mình đã quên mất tên phim, một cậu bé hỏi người lớn: "Cháu lớn lên có còn giặc để đánh không?"  

Ở nơi nào mà người ta được định hướng ước mơ lớn lên thành anh hùng, thành siêu nhân mãnh liệt đến như thế? Nếu không phải là trái đất?

Ngày mình còn bé mình cũng tưởng mình lớn lên sẽ làm cho thế giới tốt đẹp hơn. 

Cho đến những ngày mình là sinh viên, mình vẫn còn tưởng như thế. 

Những ngày phát động các phong trào, tổ chức các sự kiện cho sinh viên,... mình vẫn còn nghĩ chúng mình chỉ cần làm những điều khác biệt nho nhỏ, mỗi người chung tay một tí thì trái đất sẽ xanh sạch đẹp và giàu yêu thương hơn. 

Mình xót thương họ, ai xót thương mình? Lòng tốt rơi xuống cái nơi mà lòng người rẻ rúng, nhiều khi mình thấy rất uổng phí. Như mỗi khi đi qua khu mộ Trương Vĩnh Ký, mình lại nghĩ đến câu "Miseremini Mei Saltem Vos Amici Mei". 

Nghĩ về số phận thấy thật... buồn cười. 

Tất cả những khổ đau thiên hạ gây ra cho mình, mình phải tự chịu. Mình chấp nhận điều đó. Chỉ thương nhất là gia đình cũng liên lụy với mình. Trong các mối quan hệ, không có lỗi của một chiều, mình đã dự phần thì mình phải có phần trách nhiệm trong đó nếu như nó có những điều không tốt. Đúng là vậy. 

Giờ thì mình không nghĩ mình làm được cái gì, mình chỉ mong mình đừng làm điều gì cho mọi thứ tồi tệ đi và mình được yên phận cho những thú vui nhỏ nhoi của đời mình như đọc sách, viết lách, ngắm hoa, nghe nhạc,... 

Và mình đang mơ về một trái khác, trái...cam trái quýt gì đó, nơi mà người ta không biết đến những từ như "anh hùng", "siêu nhân", "thành công",... 

Hoa
Mong manh và khó giữ
Ngoài kia có bao nhiêu kẻ như Jean-Baptiste Grenouille chỉ chực chờ đánh hơi mùi hoa hạnh phúc của người khác là sẽ hút sạch đến khi người ấy cùng kiệt sức lực và chịu chết. Chúng thỏa mãn và sạch tội.  
...

Và mình rất nhớ những dòng thơ trong "Thư pháp" của Lãng Thanh: 

Mẹ ơi! Khóc sau lưng mẹ!
Con hái trộm nhiều hoa Chămpa thả trôi sông xanh
Nhưng con muốn tên dòng sông chảy về cửa bể
Con đổ cả nghiên mực rồi, cùng giỏ hoa Chămpa buổi mai
Ơi những cánh hoa bé bỏng!
Bất tận trường giang cổn cổn lai“.

...

Những điều mình thích khiến mình sống được nhiều hơn cũng chính là những cái đã giết chết mình những ngày qua. 

Trên tất cả những gì mình đã viết, đã nói, đã làm mình chỉ muốn giữ lại cho mình một câu chửi thề.


20-08-2014

Ta đã đi qua những năm tháng không ngờ

Chúng mình đã đi cùng nhau rất nhiều câu chuyện. Để sau này, mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, lại động viên nhau, kiểu như, nhớ cái ngày ấy không, cứ tưởng là không vượt qua được, thế mà rồi cũng qua nhẹ tênh à. 

Ừ nhớ chứ. 

Nhớ cái hồi 2008 ở Sài Gòn, mình còn có những cái ý nghĩ rất nhẫn tâm khi nói về một vài chuyện cũ ở Vinh với S. Lúc đó cứ nghĩ, mình sẽ không để cho ai cướp đi bất cứ cái gì đã là của mình - dù chỉ là một viên kẹo. Vậy mà rồi, mình cũng có giành lại được cái gì đâu. Nói vậy thôi. Duyên nợ không có, thì không đi cùng đường với nhau.

Nhớ cái hồi 2009 ở Nha Trang, hai đứa mình ra biển vào buổi tối, rồi mình cứ đi mãi đi mãi ra thật xa... Cảm giác nước ở trên đầu mình mấy gang tay, lúc ấy mình cảm giác muốn buông hết tất cả, không muốn vào bờ nữa, vậy mà mình vẫn không hiểu sao sóng không cuốn mình đi. Rồi mình lại quay về bờ, lại sống như chúng mình từng sống.

Nhớ cái hồi 2010 mình nghe tin S mà bủn rủn chân tay. Học kì đó vài môn mình bỏ thi. Có nhằm nhò gì so với những điều S phải trải qua trong thời gian ấy. Thế mà Sang vẫn qua được hết. Những ai đã đi qua cái chết một lần (hay một vài lần) sẽ mạnh mẽ lên gấp bội.

Nhớ cái hồi 2011 S đến ở chỗ mình bên quận 8. Thời gian ấy, mình đã trải qua nhiều điều đáng nhớ, những tháng ngày mình nghĩ là cực nhất trong những năm tháng ở Sài Gòn. Nhưng lúc ấy mình có Hoan, gia đình Huệ, Sang, và gia đình bé Mai. Sau này, những ngày Huệ nằm đó, mình nói với Mẹ mình, khoảng thời gian 2011, không có Huệ thì con đã chết rồi chứ không còn ngồi đây. Nên cả đời mình mang ơn Huệ. 

Nhớ cái hồi 2011, mình luôn nhắc lại cái buổi tối mình đã đứng trên ban công trường, rơi nước mắt vì nghĩ nhiều chuyện. Có nhiều chuyện không thể nào quên được phải không S?

2012.
2013.
2014.

Chừng đó thời gian, có những câu chuyện cay đắng đến nỗi không thể nào kể ra. Nhưng ai cũng phải đi qua thì mới có thể lớn lên, trưởng thành được. Rồi chúng ta sẽ nhìn lại, và thấy đời nhẹ như lông hồng.

...

Mình và S đều đã có những lúc phải tìm nơi khác để tạm lánh Sài Gòn một thời gian. Như mình đi các tỉnh, S qua Singapore. Có những lúc chúng ta sợ phải thấy những hình ảnh ở SG, những con người, sợ cả nghe tiếng Việt,... Mình bao nhiêu lần có cảm giác này. Cảm giác như muốn trốn chạy khỏi những mặt người và khỏi cả một miền đất. Để rồi sau đó lại nhớ và thèm tìm về lại. Như có lần chúng mình đi rã chân lòng vòng khu quận 1 chỉ vì quá nhớ một ổ bánh mì thịt bán vỉa hè như những ngày chúng mình còn sinh viên vẫn thường mua ăn. 

Giờ, khi S đã ở Mỹ, thi thoảng mình lại đem những món ăn thời sinh viên ở Sài Gòn ra nhèm nhử trêu S.Thèm không? Thèm gì đâu. Thèm lại những ngày khờ dại chúng ta đã đi qua sao? Không đâu. Qua được là mừng trối chết. Chỉ mong sao mình quên lẹ lẹ cho nhẹ đầu. Mà đầu mình lại như gì, không chịu nhớ những gì cần nhớ và khó quên những gì đáng quên. 

Tự dưng giờ này thèm ly cà phê đặc quánh quá chừng.

"Sợi tơ mành theo gió đưa đi,
cánh hoa rụng chọn gì đất sạch"..
.











17-08-2014

Lệch đường rầy

Hôm rồi, cô Thủy thông báo cho mình: "Tino mới đính hôn đó. Cô bé kia ở Đồng Nai."
Mình dạ, bảo thì cũng có sao đâu cô. Cô bảo thì cô nói cho con biết vậy thôi.
Mình: Con với ảnh có gì đâu.
Cô ờ.

Cách đây mấy năm thì mình với Tino cũng có hẹn hò nhau tí. Nhưng rồi mình thôi. Cô Thủy hỏi sao con không đến với Tino, nó đẹp trai, trí thức, tính được, bla bla bla... Mình bảo con cảm giác không hợp. Đôi khi cái không hợp đó từ những cái rất tiểu tiết khiến mình thấy khó chịu, mệt mỏi.

Trong chuyện tình cảm, mình thường đi theo cảm giác của mình.Cũng vì thế mà không tránh khỏi nhiều cái sai lầm trước đó và những sai lầm gần đây.

Rồi cô hỏi chuyện tình cảm của mình. Mình nhắc tới một người cô từng gặp. Mình bảo con rất mến ảnh. Con nghĩ hai người hợp nhau. Nhưng lúc ảnh đến thì con đang quá lu bù nhiều chuyện, mà lúc con muốn đến thì ảnh lại không còn tha thiết nữa.

Cô bảo, vậy là lệch đường rầy.

Ừ... lệch đường rầy.

"cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn?"

Vì không tha thiết với nhau hơn, nên sẽ chẳng có ai cố chỉnh cho đường rầy khỏi lệch... Biết đâu, năm năm sau gặp lại, "đời chia hai nhánh sông" mà không ngờ. Tiếc không?

Có lẽ rồi sẽ đến lúc nào đó, trong chừng vài năm tới, trước 35 tuổi, mình cũng sẽ lập gia đình. Với một người có thể lòng không tha thiết đến thế, không mến phục đến thế, đi cùng với nhau chỉ đơn giản là vì không bị "lệch đường rầy."

Ta đi bằng nhịp điệu
nhịp điệu không giống nhau,
ta đi bằng nhịp điệu
nhịp điệu sao khác màu

Sông cạn, đá mòn
Sông cạn, đá mòn
Làm sao ta gặp,
làm sao ta gặp được nhau 


Làm sao em gặp được anh?