Xem nội dung theo chuyên mục:

27-07-2014

Tin bài cho MTG từ 07.05 - 25.07



25.07
Sẽ công bố Sách trắng CNTT-TT (Hội nghị CNTT-TT tòan ngành)

24.07
"Metro Tp.HCM sẽ phải đua với xe 2 bánh" (Bài phỏng vấn GS.Phan Văn Trường - Chuyên gia về quy hoạch vùng, phát triển đô thị, và đàm phán quốc tế.)

23.07

Dòng bài về vụ tai nạn máy bay ở Đài Loan (Bài thuộc ban khác nhưng do lúc đó thấy báo mình thiếu tin nên đu phát cho kịp tin. Vụ này rất cảm ơn anh Thiện với anh Nelson vì truyền thông Đài Loan nhiễu kinh khủng.)


Rơi máy bay ở Đài Loan: Chiếc ATR72 đã va vào rừng cây trước khi tiếp đất.

21.07

45 năm bước chân nhỏ cũng là bước tiến lớn ((Xào lại từ báo tiếng Anh :D - kỉ niệm 45 năm Armstrong bước chân lên mặt trăng.)
Nhiếp ảnh động vật hoang dã: Cần có kiến thức khoa học (Bài viết, lấy ý kiến anh Phùng Mỹ Trung.)

17.07
Giải mã thành công bộ gene ký sinh trùng gây ung thư (Xào lại từ báo tiếng Anh :D )

16.07 Robot sinh học hỗ trợ cho cơ bắp: Tiến bộ trong lĩnh vực Biorobotics (Xào lại từ báo tiếng Anh :D )
11.07
Tình yêu trong thế giới động vật (Sử dụng hình ảnh từ sách với sự đồng ý của NXB Kim Đồng.)

01.07
Chuột chù mang gene voi ở châu Phi (Xào lại từ báo tiếng Anh :D ) 

30.06
Vi khuẩn biến đổi gene ngăn ngừa bệnh béo phì (Xào lại từ báo tiếng Anh :D )
29.06
Giữ hồn xưa Đại Nội qua "Bốn mùa yêu thương" (Bài viết cho ban Văn hóa - chương trình ở Huế.)

28.06
Giảm phát thải từ mất rừng và suy thoái rừng (Bài viết tổng kết nghiên cứu REDD+ ở Kon Tum )

27.06
Bí ẩn của cá chình điện được giải mã! (Xào lại từ báo tiếng Anh :D )
Clip: Thử nghiệm ra lệnh cho robot bằng lời nói ((Xào lại từ báo tiếng Anh :D )
26.06

Làm thế nào để đọc hiểu một báo cáo khoa học  ((Xào lại từ báo tiếng Anh :D )
21.06

19.06

18.06
Điềm báo gì khi hoa nở? (Bài viết + chùm hình ảnh.)

01.06
Ảo thuật gia của sắc màu (Bài viết + chùm hình ảnh về ngụy trang động vật.)
Khi trẻ em vẽ thế giới ngày mai (Bài viết cho ban khác, nhân dịp 1.6, có sẵn tin nên làm.)

27.05
(Bài viết cho ban khác, có tin nên làm.)

15.05
Phát triển vật liệu có khả năng tự tái sinh (Xào lại từ báo tiếng Anh :D )

14.05
Tưởng vậy nhưng không phải vậy (Xào lại từ báo tiếng Anh :D ) - về thế giới động vật.)

13.05
Cận cảnh Su-34 - Thành tựu của không quân Nga (Xào lại từ báo Nga :D )
12.05 In 3D, hi vọng cho những bệnh nhân suy tim (Xào lại từ báo tiếng Anh :D )

09.05
Những vũ khí mới được công bố của quân đội Iran (Xào lại từ báo tiếng Anh :D )

08.05

07.05
Kĩ thuật trốn chạy độc đáo của loài nhện sa mạc (Xào lại từ báo tiếng Anh :D )

25-07-2014

Những người làm sách


Tháng 7 là một tháng có nhiều sự kiện buồn với nhiều người từng làm sách. Mở đầu là bác Tô Hoài mất. Bác Tô Hoài thì quá nổi tiếng, bao nhiêu báo đài viết về nên ai cũng biết. Những ngày sau đó là đến chú Bùi Anh ở nxb Kim Đồng và chú Nguyễn Thế Truật ở nxb Trẻ mất. Điều tiếc là cả hai chú đều mất sớm, và vì bạo bệnh. Chú Bùi Anh sinh năm 1954, chú Truật sinh năm 1959.

 photo hoaqunh.gifNhìn những ân tình của các anh chị cô chú đang hay từng làm xuất bản trọn vẹn với nhau, mới thấm thía cái tình của người làm sách. Khiến mình cảm giác cái văn hóa làm sách theo kiểu của bác Nguyễn Thắng Vu vẫn còn trong các thế hệ tiếp nối vậy. Mình rất phục bác Vu về cách cư xử và luôn muốn tìm hiểu về cách sống, cách làm việc của bác. Bởi vậy các cô chú anh chị làm việc ở nxb KĐ, hay nxb Trẻ từng có dịp làm chung hay cộng tác với bác Vu dường như ai cũng từng được/bị mình hỏi về những câu chuyện xung quanh bác. Thấy vụ bác cứu vãn nxb Kim Đồng và cứu cả nxb Trẻ thoát khỏi khó khăn kinh tế mới thấy bác Vu làm kinh doanh mà có cái tinh thần win-win kiểu Mĩ, rất đi trước thời đại, rất khác kiểu "con gà tức nhau tiếng gáy" của kiểu buôn bán làng.

Từ 2006 cho đến sau này, mình gắn với các hoạt động liên quan sách từ PR, tổ chức sự kiện đến làm nội dung, nên bạn bè Facebook chủ yếu làm trong ngành xuất bản. Nhìn những chia sẻ, những sự kiện, dự án sách của mọi người... Nghĩ mình đi qua bao nhiêu sự kiện, gặp gỡ bao nhiêu con người vậy, nên muốn viết về những người làm sách ngày nay, hay những người giữ sách xưa. Mình thấy có những nhân vật làm sách có tâm và có tầm như bác Vu.

Viết bài cho các báo hay biên soạn sách, mình cũng chỉ làm mảng khoa học công nghệ là chính, vì mình được đào tạo cho mảng này. Còn viết cho mảng văn hóa văn nghệ thì mối quan tâm và tầm hiểu của mình không đủ độ, cũng chỉ có một vài cái mà từ bé đến lớn mình đã coi như là thú vui tinh thần như một vài dòng nhạc, một vài dòng tranh, một vài dòng văn,... Loanh quanh luẩn quẩn chỉ viết một vài thứ đó, nhiều khi càng đọc, càng tìm, lại thấy mình càng mù mịt. Giờ cảm thấy mình không dám  mạnh tay viết như ngày trước, cái thời mà được giao đề tài gì cũng làm, miễn là được đi, đọc và viết.

Viết nhiều thứ vớ vẩn nghĩ ra còn hại hơn nói nhiều thứ vớ vẩn, mà về chuyện nói, thì đã quá nhiều người chia sẻ câu "con người mất ba năm để biết nói, và mất cả cuộc đời để biết im lặng", vậy thì mình mất bao nhiêu năm để biết viết và sẽ mất bao nhiêu năm để biết dừng viết? Mình từng nghe những lời rủa của người này người kia về một số nhân vật nổi tai tiếng mà cứ tưởng mình nổi tiếng, rủa cả người sinh thành nổi tiếng của họ kiểu như cái sai lầm nhất cuộc đời của ông bố là cho ông con cầm cọ hay cầm bút...  Có những người có lẽ không nên vẽ, không nên viết, tiếc là họ lại tưởng họ có tài thực vì quá lắm kẻ chả hiểu gì tung hê.

Chiều nay mình chuyện trò với một ông anh chơi với mình từ thời mình còn là sinh viên đến giờ về một số nhân vật có tâm với sách. Được anh giới thiệu cho thêm một số nhân vật, và cũng chỉ cho biết ai làm giá trị thật, ai làm ba lăng nhăng, chỉ giỏi đánh bóng. :)  Rồi từ từ mình sẽ viết về họ - những người làm sách có cái tâm thật, làm thật, tạo ra giá trị thật cho xã hội.

Kỉ niệm thời sinh viên của mình có những sự kiện sách, trong đó có một số chương trình do dự án SachHay.Com (nay là đuôi .org) tổ chức mà cũng nhờ đó mình được chuyện trò với một số người mà lúc bé thì chỉ dám đứng xa xa mà ngưỡng vọng vậy... Sau này ra trường, đi làm, hay được gặp nhiều người nổi tiếng trong giới viết lách, hay những người làm sách, mình cảm giác không bị khớp lắm. Chứ thời còn sinh viên hồi năm 2007, chuyến đi du lịch đầu tiên với nxb Trẻ được gặp các văn nghệ sĩ mà trước giờ chỉ biết tên trên giấy, mình đứng xa mà ngó, không nghĩ sau này có dịp được thành bạn văn của họ, có dịp cà phê chuyện trò tán gẫu đủ thứ tá lả với họ.

Sau này mình mới hiểu, những người tầm càng lớn, thì càng khiêm nhường và sống có tình, họ khắt khe chỉ sai nhưng cũng dễ tha lỗi cho người trẻ. Giá mà mình dám đến gần họ sớm hơn, thì có khi mình đỡ được khá nhiều lỗi sai do một mình một ý lao đi vậy.

...

Có lúc mình nghĩ, mình đi đâu, làm gì,... là chuyện của mình, ai mà thèm ngó tới cơ chứ! Thế mà thi thoảng phát ngôn vớ vẩn hay than thở trên FB tí, lại nhận được tin nhắn hỏi thăm (hay "sờ gáy"). Em có chuyển đổi công việc hả? Em tính làm gì? Em có gì mới? Gặp nhau đi. Những cuộc gặp lại thường chẳng nói gì về công việc, đời sống hết. Chuyện ai tự nấy lo, sao cho ổn là được. Còn gặp lại chỉ nói về tư tưởng của một nhân vật nào đó đã mất từ lâu lắc hay về một cuốn sách hay không thể không đọc, về một tác phẩm mà "chú đọc cách đây lâu lắm rồi mà giờ tìm không ra, cháu cố tìm rồi xem ai dịch lại được không." Kiểu vậy.

...

Đôi khi, được đề nghị làm những việc gì đâu không,... mình bảo với người đề nghị, thôi em không làm đâu, chuyện rờ rờ rựng rựng. Bao nhiêu người nhìn vào. Với lại làm gì cũng còn nghĩ đường dài... Có quá nhiều thứ, mình không dám để mất, như cái ân tình của nhiều người dành cho mình từ thời còn đi học đến nay. Mà như ông anh mình nói chiều nay, em thử viết một bài tung cái nhân vật thần kinh hoang tưởng kia lên, anh "bo xì" em ngay! Thế nên vì những nhân vật chơi quá được với mình bao nhiêu năm ròng, mình không dây với những nhân vật không chơi được  :) 




21-07-2014

Thượng thiện nhược thủy

Trong tất cả tư tưởng về đạo giáo xuất xứ từ Trung Quốc mà mình từng đọc từ trước đến nay thì mình vẫn thích nhất Đạo Lão. Đạo Lão cho mình cảm giác gần với Đạo Phật, Đạo Thiên Chúa về sự từ bi hỉ xả.

Khổng Tử, Mạnh Tử,... phát ngôn nhiều điều hay, đúng, nhưng xét đến cùng thì cũng kêu như chuông, có một số phù phiếm, phiến diện.

Lão Tử có nhiều cái hay. Hay nhất là viết ít, mà giá trị. Không cần chứng tỏ, mà trời biết, người biết là bậc thánh nhân.

"Thượng thiện nhược thủy", người quân tử thì như nước, nước chảy vào chỗ trũng, khiêm nhường, không tranh giành, làm điều lợi cho chúng sinh,...

Mình không nhớ mình đã mua bao nhiêu cuốn "Đạo đức kinh" cho mình và tặng mọi người. 

Ông mình cũng tên Thủy, và lối sống của ông rất chuẩn với cái khuôn Lão Giáo ấy.

Mình kính phục, yêu mến những con người như vậy.

Nhưng mình quả thực không làm được vậy.

Biết nước mềm khó đứt, đá cứng dễ vỡ. Nhưng tính gàn của dân Nghệ, thẳng của dân Tự nhiên,... và nhất là bản chất của mình đã cứng đầu sẵn rồi, nên mình rất khó ép mình mềm như nước. 

Những khi mệt mỏi, căng thẳng, chán người đời quá chừng và muốn tung hê tất cả lên... mình lại phải cố ép mình nhớ lấy câu "thiện thượng nhược thủy."

Thật ra thì mình không quá coi trọng chuyện quân tử với tiểu nhân, kiểu quái gì mà chả được, chẳng qua cũng là một dạng danh xưng. 

Nhiều lúc mụốn hất đổ tất cả, kệ đời muốn ra sao thì sao.

Nhưng nhớ những gì ông bà dặn, lại phải tự dỗ lòng mình...