Xem nội dung theo chuyên mục:

31-08-2014

CK - Tình yêu và sự nghiệp ;)))

Mấy năm rồi mình chả đam mê, yêu đương, chinh chiến cái gì. Vậy mà một ngày giời Huế đang mưa cậu em trai túm lại xin tư vấn về việc theo chuyên ngành đam mê hay thực tế (kiếm tiền được :D) và tâm sự tỉ tê về chuyện bị người yêu bỏ. 

Về công việc thì mình vẫn luôn ủng hộ con cháu em út mình đi theo đam mê (nếu nhà có đủ điều kiện). Còn gia đình đang cần tiền thì cứ đi theo cái thực tế, nếu đủ khả năng làm được, còn cái mình đã đam mê, thì dù có cố bước chân khỏi cái khác thì nó cũng ở trong tim mình và rồi mình cũng lưu ý đến nó. Đem đam mê ra để kiếm tiền ở xã hội mình khó và dễ bị lợi dụng lắm. Nhất là những sản phẩm làm ra không thể cân đo đong đếm được một con số cụ thể kiểu như giá trị tinh thần hay trí thức bậc cao. Ở các nước mà sự công bằng, tôn trọng giá trị lao động thực thì có thể.

Nhiều khi nghề chọn người chứ không phải người chọn nghề. Đi con đường nào cũng vui (hay cố vui) lấy là được. 

Về tình yêu thì nói cho cao quý lên vậy thôi. Chứ mấy cái chuyện tình sử diễm lệ éo le này kia... mình ngán lắm. Cái gì êm đềm là đẹp, cái gì nhẹ nhàng là đẹp, cái gì bền lâu là đẹp. Trân trọng lấy những cái đẹp giá trị ấy. Còn mấy kiểu như yêu nhau phát cuồng, không yêu được thì chết,... thôi xin đi, mình sống giữ lấy cái xác phàm để đặng mai này còn báo hiếu cho cha mẹ mình. Có đáng gì một kẻ đã bỏ ta đi! 

Sao các em thật dại, dại như mình những ngày xưa ấy. Buồn là bỏ bê mình, không ăn uống, không muốn làm gì nữa,... 

Có lần, mình phải đụng mặt người yêu cũ trong một sự kiện chung. Mình phải suy nghĩ việc đến hay không đến. Và rồi quyết định đến, trang điểm thật đẹp, ăn mặc tinh tươm, nói cười vui vẻ dễ chịu,... Để người đó hiểu rằng không có họ mình vẫn sống tốt, rất tốt. Mình sống trên cõi đời này vì chính bản thân mình và bố mẹ mình, không vì họ - Có đáng gì một kẻ đã bỏ ta đi!

Em còn quá trẻ để suy nghĩ về nghề và người... Nghề sẽ còn nhiều thay đổi và người sẽ còn nhiều chiêu trò. Chúng mình thật thà và cả tin quá. Lớn lên từ mồ hôi lao động chân tay của cha mẹ, mà đi hành nghề lại dùng đến trí óc, nên cứ tưởng một cộng một bằng hai. Rồi cuộc đời sẽ cho chúng mình nếm nhiều bài học, đau lòng, nhưng để lớn khôn lên. 

Đứng lên em, khỏe mạnh, vui vẻ và đi tiếp...

Mà thật chứ không có vài chuyện trái ngang, những vất vả để đến được với nghề, những vất vả để đến được với cái kết hạnh phúc, thì sau ni con cháu lỡ muốn làm cuốn "Công Kiệt - Tình yêu và sự nghiệp" lại chẳng có tư liệu mà viết em ạ :)))

Nên yêu đương cứ phải đi qua vài cuộc tình, sự nghiệp cứ phải đi qua vài bãi sình,... thì mới thấy được mình là mình rất ngon lành he he he. 








28-08-2014

Người này và người kia

Chúng ta nhiều khi hay kì thị những điều không hay của con người có gốc gác một vùng miền nào đó. Mình cũng đã từng như vậy. Và mình cũng từng buồn và cảm giác... xấu hổ khi thấy thái độ kì thị của người khác cho quê hương mình. 

Người Nghệ An dễ kéo bè, kết cánh,... 

Người Việt Nam làm ăn không trung thực.

Mình nghe những điều đó, và nhận lấy hết, bởi đúng là như thế. Mình không phủ nhận. 

Nhưng ở đâu cũng có người này và người kia, đúng không?

Bên cạnh những cái xấu, còn những cái tốt mà cố nhìn đến để giữ lấy niềm tin trong mình. Trong một bức thư mình từng viết cho chú, cũng là một người con xứ Nghệ, đã đi khắp nơi để rồi cuối đời vẫn quay về xứ Nghệ:

"An rất chán Việt Nam. Tại sao người ta cứ lừa lọc nhau, ăn quỵt mồ hôi nước mắt của nhau, không yêu thương nhau và chà đạp lẫn nhau như thế?

Có lẽ cuộc đời An sẽ không bao giờ quên giai đoạn này. Nhưng dù gì thì An vẫn luôn mang trong mình chất Nghệ, cuộc sống có phũ với mình như thế nào mình cũng phải cứng cỏi và không hèn."

Người Nghệ mình có câu: "Quyết không đi bằng đầu gối." 

Mình ít phát ngôn câu này vì bạn bè mình là người  khuyết tật nhiều, nhưng chất "thầy đồ gàn" của người Nghệ luôn luôn trong mình. 

Mình thường dễ mở lòng với những người bạn gốc Miền Tây và những người bạn nước ngoài hơn những nơi khác. Vì mình cảm giác dễ sống với sự phóng khoáng, thật thà, chân tình của người Miền Tây. Trong mắt nhiều người, thì người Miền Tây khờ khạo, cả tin, dễ lừa này kia... Nhưng với mình, thì mình cảm giác tính cách họ chính là sự phát triển, tư duy của họ mới đem lại những giá trị thực về đời sống cho xã hội mình, họ rất gần với tính cách của người Tây phương. 

Mình từng nói với người cha thứ 2 của mình rằng mình muốn sống ở nước khác, và mình không muốn sống ở Việt Nam. Ba hỏi mình muốn đi đâu? Na Uy. Ba không ủng hộ chút gì. Ba nói rằng Việt Nam là nơi sống rất tuyệt, khí hậu và con người đều tốt. Còn các nước châu Âu, rồi sẽ hết thời của nó, đang không ổn chút nào. Con hãy vào Google và search "Muslim problems in Europe." 

Ba cũng chán nước Mỹ lắm, ba sinh ra và lớn lên ở Mỹ, nhưng từ khi Obama lên thì tất cả mọi thứ đã thay đổi. Nếu có thể, thì ba muốn được sống và chết trên đất Việt Nam. 

Nước Mỹ có thực xấu xí không? Mình vội hỏi cô bạn thân của mình từ thời sinh viên. Sau khi học chung trường Tự Nhiên với mình, bạn qua học Y Dược, rồi qua Singapore, và giờ thì đã lấy chồng và vẫn đi học tiếp ở Mỹ. 

Bạn nói, ừ, ở Mỹ có nhiều chuyện vô lý lắm, nhiều nhà có súng,... Nhưng cũng may mắn là Sang được sống ở khu vực khá an ninh. 

Sáng nay, anh hỏi mình về Việt Nam.

Và mình bắt buộc phải suy xét mọi chiều tốt xấu. 

Việt Nam có phong cảnh đẹp, khí hậu ấm áp. Việt Nam có gia đình và bạn bè. Em rất yêu họ. Yêu văn hóa Việt Nam.

Nhưng có những điều rất chán đang diễn ra. Anh có thể search ở Google. 

Anh muốn nghe quan điểm của em. 

Lừa lọc, lợi dụng, cưỡng hiếp,... 

Mình kể cho anh nghe mọi điều ở Việt Nam, kể cả chính quyền. 

Ba nói, cỏ nơi khác bao giờ cũng xanh hơn. Con hãy yêu lấy Việt Nam, con đang được sống ở một đất nước rất đẹp. 

Rồi lại chuyện người Hoa, cái thời điểm TQ đặt giàn khoan và VN biểu tình, phá các cty TQ ở Bình Dương, thì bạn mình nhờ mình đi lấy hàng họ ở ngay khu phố người Hoa. Bước vào khu đó, nhà nào cũng dán bùa ngải ghi chữ TQ ngoài cửa, các biển hiệu đều chữ TQ, và người ta nói tiếng TQ, tiếng Quảng, Tiều,... với nhau. Mình cảm giác rất sợ. Rồi mình hỏi một cô, đây có phải là nhà... không? Cháu đến lấy hàng đã đặt trước. Cô đem ra cho mình, nói chuyện nghe rất dễ mến. Những người Hoa hàng xóm nhìn nhìn mình, ánh mắt cứ dò xét thế nào, khiến mình cảm giác sợ hơn. Rồi có mấy anh chàng sàn sàn tuổi nói vóng qua trêu đùa. Vì không biết tiếng, nên mình cười cười rồi... dzông lẹ. Gần ra khỏi khu phố đó thì một chiếc xe quệt vào mình, do bao bì mỏng nên hàng rơi ra vài thứ. Một người đàn ông TQ bị tật ở chân, lết từ trong nhà ra phụ nhặt giúp mình. Thấy xúc động gì đâu. 

Và, những ngày đi học, mình có chơi thân với những người bạn gốc Hoa, giờ có bạn đang học ở VN, có bạn học ở Hàn. Tụi mình liên lạc và nhắn cho nhau qua FB.

Những ngày tụi mình cùng học chung trường, từng động viên nhau, giúp đỡ nhau đi qua những ngày tháng khó khăn. Giờ, tụi mình xa nhau, những ân tình còn lại cho nhau, để tin và thương nhau cũng từ những lần đã cùng nhau đi qua khó khăn ngày xưa đó. 

Không biết mai này rồi sao... Nhiều khi lòng mình chợn rợn trước những tính toan, xấu xa của lòng người đến nỗi chỉ muốn lui mình về một góc an toàn bên Mẹ. Nhưng nếu như thế, mình sẽ chẳng thể nào lớn lên, vững bước hơn từng ngày được... Rồi mai này, khi Mẹ già yếu hơn, nếu mình không vững vàng, thì làm sao mình lo cho Mẹ?

Thế nên, dặn mình bỏ qua những cái không hay để bước tới.

27-08-2014

Biển khơi còn đầy cá nhưng Mẹ ta thì chỉ có một :D


Mình nhận được tin nhắn của em, em đang rất khổ tâm, vì người em yêu đã có người yêu rồi. Vì giữa hai người chưa rõ ràng, nên anh ấy không hiểu em mà bước tới tình cảm với người khác.
Mình bảo, có sao đâu em. Quên anh ta đi. Đàn ông tốt ngoài kia còn đầy. Em là cô gái vừa xinh vừa tốt tính, em sinh ra để cho người ta theo đuổi chứ không phải để theo đuổi người khác.
Em nhỏ hơn mình một mớ tuổi, am hiểu và giỏi giang hơn mình. Dĩ nhiên, em còn xinh đẹp hơn mình nữa. Mình nhiều khi còn thấy ghen tị với các em trẻ sau này vì tụi nó giỏi hơn mình nhiều quá.
Cơ mà trong chuyện tình cảm, sao thấy thời nào, ở độ tuổi ấy, chúng nó cũng ngu như thường.
Cái anh chàng em yêu kia, với em, cả hai chưa có gì rõ ràng cả, thậm chí chưa nói cả lời yêu. Em thì chờ đợi. Anh kia từng có cảm tình em, từng săn sóc em, chỉ dạy em nhiều điều rồi cũng từng kêu em ra HN sống, để rồi một ngày bảo: “Thôi em cứ ở trong ấy đi, ra ngoài này làm gì.” Để rồi một ngày, em cũng như mình xưa kia, cũng có những lúc thấy lòng mình rất lẻ loi ở HN.
Em nằm bẹp, không ăn uống gì. Mình đến kéo cổ em đi ra đường, ghé quán, gọi bánh gọi nước để rồi… mình ăn sạch vì em không ăn nổi thứ gì. Em nằm bẹp cả trên salon của quán cà phê.
Mình bảo, em điên lắm.
Em còn chờ một cuộc gặp với anh ta vào một ngày gần giữa SG. Mình bảo ừ thì cứ gặp. Và hỏi rõ ràng, với anh ta, thì em là gì? Nếu anh ta chỉ coi em là em gái thôi, thì cho anh ta bay đi. Đừng gặp trong 6 tháng hoặc lâu hơn. Sau đó gặp lại em sẽ thấy bình thường với người ta. Còn giờ thì em cần khỏe mạnh, vui vẻ và xinh đẹp. Chứ em nằm bẹp không ăn uống thế này, sẽ dẫn đến là em bị xấu, rồi thì ma nó thèm yêu em em ạ. Em quay qua đánh mình: “Chị này!”
Rồi cũng cười được.
Mình luôn mong chúc em hạnh phúc, cũng như mong chúc những người phụ nữ quanh mình hạnh phúc.
Trong mọi câu chuyện, dù nội dung có như thế nào, thì mình vẫn luôn đứng về và bênh vực phụ nữ.
Với mình thì không bao giờ mình đòi quyền bình đẳng. Về quyền lợi, mình ưu tiên và quan tâm theo thứ tự - trẻ em, người già, phụ nữ, chó,… và nhiều thứ khác rồi cuối cùng mới đến đàn ông :-)))))
Vì thế, nếu một anh chàng không đến với ta hay bỏ ta đi… Có sao đâu. Cứ để anh ta đi. Kiếp trước chắc họ ăn ở thất đức nên không được hưởng phước có mình : -)))) Nghĩ thế đi cho khỏe. Còn với anh chàng chơi không đẹp với ta, thì phải đá anh ta đi. Cũng chả việc gì phải hận thù. Bởi bản chất đàn ông là như thế.
Chẳng việc gì phải nằm bẹp, quên ăn uống và chăm sóc bản thân hết, em ạ.
Nghĩ đến Mẹ và vươn lên. Phụ nữ sinh ra đời như những bông hoa, phải ý thức về điều đó. Một bông hoa nằm trong bình và chưng ở nơi trang trọng nhất hay một bông hoa lặng lẽ trong rừng sâu, được nhiều người ngắm nhìn hay chẳng ai biết tới, thì vẫn phải thực hiện sứ mệnh của một bông hoa – là đẹp và tỏa hương.
Mẹ sinh ra em, cho em cuộc sống và đã phải đi qua bao nhiêu mồ hôi nước mắt của Mẹ, em mới từ cái mầm sống nhỏ nhoi kia mà thành một người phụ nữ như bây giờ.
Em xinh đẹp, thông minh, hữu ích,… Em đã làm và sẽ còn làm được nhiều điều cho xã hội. Nhưng trước hết, vì Mẹ, vì Em – vì chính em, giữ lấy sức khỏe và niềm vui cho chính mình.
Yêu em.