Xem nội dung theo chuyên mục:

22-08-2014

...

Đêm nay bé Ngân chở mình qua ngồi cà phê vỉa hè bên hông nhà thờ Thánh nữ Jeanne d'Arc. 

Lần đầu tiên mình ngồi nơi đó, và ngay sát sạt nhà thờ như thế. Trước giờ, mình vẫn biết đó là... nhà thờ Công giáo. Thi thoảng mình có chạy xe qua khu này vì gần mấy chỗ bán sách và tài liệu photo y khoa. 

Mình thích các nhà thờ, những bức tranh, những tòa nhà, những con đường,... Từ thời mình còn đi học, mình đã được nghe anh Quang chỉ cho cách phân biệt các phong cách kiến trúc như Gothic, Roman, Baroque,... Và mãi đến sau này mình vẫn hay để ý về nhà thờ hay bất cứ ngôi nhà đẹp nào đó với kiểu xét nét kiến trúc của nó, chứ ít khi biết nó tên gì, của ai.

Ngồi cà phê nơi chỗ đó cảm giác rất dễ chịu, ngửa mặt nhìn lên thấy cây và chóp mái nhà thờ. 

Về, mình tìm đọc về nhà thờ này và cũng tìm xem Thánh nữ Jeanne d' Arc là ai, đọc để thỏa cái thú tò mò vậy thôi.  Biết khu đất xây dựng nhà thờ từng là nghĩa trang Hoa Kiều. Có tí chột dạ, cái chỗ mình ngồi lúc nãy, tám biết bao nhiêu chuyện, cứ tưởng không ai hay, biết đâu xung quanh bao nhiêu linh hồn dật dờ nghe hết.Haizzz...

Nữ anh hùng Jeanne d'Arc lại dẫn mình tìm đọc đến Chiến tranh Trăm Năm giữa Anh và Pháp. 

Đọc lan man. Nghĩ lan man. 

Cuộc đời Thánh nữ Jeanne d'Arc, mười chín năm, sự nghiệp gói gọn trong hai năm cuối đời, mà hai năm ấy thì một năm hoạt động và một năm... ngồi tù. 

Ôi! 

Tự dưng mình nhớ lời thoại của một phim truyện Việt Nam nào đó mà mình đã quên mất tên phim, một cậu bé hỏi người lớn: "Cháu lớn lên có còn giặc để đánh không?"  

Ở nơi nào mà người ta được định hướng ước mơ lớn lên thành anh hùng, thành siêu nhân mãnh liệt đến như thế? Nếu không phải là trái đất?

Ngày mình còn bé mình cũng tưởng mình lớn lên sẽ làm cho thế giới tốt đẹp hơn. 

Cho đến những ngày mình là sinh viên, mình vẫn còn tưởng như thế. 

Những ngày phát động các phong trào, tổ chức các sự kiện cho sinh viên,... mình vẫn còn nghĩ chúng mình chỉ cần làm những điều khác biệt nho nhỏ, mỗi người chung tay một tí thì trái đất sẽ xanh sạch đẹp và giàu yêu thương hơn. 

Mình xót thương họ, ai xót thương mình? Lòng tốt rơi xuống cái nơi mà lòng người rẻ rúng, nhiều khi mình thấy rất uổng phí. Như mỗi khi đi qua khu mộ Trương Vĩnh Ký, mình lại nghĩ đến câu "Miseremini Mei Saltem Vos Amici Mei". 

Nghĩ về số phận thấy thật... buồn cười. 

Tất cả những khổ đau thiên hạ gây ra cho mình, mình phải tự chịu. Mình chấp nhận điều đó. Chỉ thương nhất là gia đình cũng liên lụy với mình. Trong các mối quan hệ, không có lỗi của một chiều, mình đã dự phần thì mình phải có phần trách nhiệm trong đó nếu như nó có những điều không tốt. Đúng là vậy. 

Giờ thì mình không nghĩ mình làm được cái gì, mình chỉ mong mình đừng làm điều gì cho mọi thứ tồi tệ đi và mình được yên phận cho những thú vui nhỏ nhoi của đời mình như đọc sách, viết lách, ngắm hoa, nghe nhạc,... 

Và mình đang mơ về một trái khác, trái...cam trái quýt gì đó, nơi mà người ta không biết đến những từ như "anh hùng", "siêu nhân", "thành công",... 

Hoa
Mong manh và khó giữ
Ngoài kia có bao nhiêu kẻ như Jean-Baptiste Grenouille chỉ chực chờ đánh hơi mùi hoa hạnh phúc của người khác là sẽ hút sạch đến khi người ấy cùng kiệt sức lực và chịu chết. Chúng thỏa mãn và sạch tội.  
...

Và mình rất nhớ những dòng thơ trong "Thư pháp" của Lãng Thanh: 

Mẹ ơi! Khóc sau lưng mẹ!
Con hái trộm nhiều hoa Chămpa thả trôi sông xanh
Nhưng con muốn tên dòng sông chảy về cửa bể
Con đổ cả nghiên mực rồi, cùng giỏ hoa Chămpa buổi mai
Ơi những cánh hoa bé bỏng!
Bất tận trường giang cổn cổn lai“.

...

Những điều mình thích khiến mình sống được nhiều hơn cũng chính là những cái đã giết chết mình những ngày qua. 

Trên tất cả những gì mình đã viết, đã nói, đã làm mình chỉ muốn giữ lại cho mình một câu chửi thề.


09-07-2014

Áo trắng

Ngày xưa khi còn bé
Tôi yêu quá cuộc đời
Tôi yêu thương loài người
Ngồi vẽ lấy tương lai...






Nhưng hôm nay không còn trẻ nhỏ như xưa
Tôi thấy tôi là chiếc bóng phai mờ
Nhưng hôm nay không còn một hồn bao la
Tôi thấy tôi là chút vết mực nhoè


*Ngày xưa khi còn bé - Trịnh Công Sơn

26-06-2014

Vũ điệu trái tim




Truyện ngắn của Tuệ An


Thằng bé về tới nhà, mặt sưng đỏ, nước mắt nước mũi tèm lem:
-          Mẹ. Con không đi học nữa đâu.
-          Sao vậy? – Yên biết sẽ có chuyện này xảy ra, nhưng cố thể hiện thái độ thản nhiên nhất có thể - như với những-đứa-trẻ-bình-thường khác.
-          Các thầy cô “dị ứng” với con. – Thằng bé gào lớn, nức nở.
Yên nghe xót lòng. Cô ngồi bên con, chờ cơn xúc động của nó nhẹ đi, rồi bảo con kể lại nghe.
Thằng bé đã được sinh ra với một khuôn mặt dị dạng. Không ai muốn điều đó cả. Yên không muốn, nó lại càng không muốn. Trời bắt thì phải chịu. Nhưng có những người không chịu, như ba thằng bé đã kinh hoàng đến nỗi không chấp nhận được sự thật. Và bỏ đi.
Yên nghĩ nguyên do có thể là từ những tháng ngày cô đã miệt mài nghiên cứu về độc chất. Đam mê của mẹ hại đời con rồi Phương! Giá như ngày ấy mẹ chọn một công việc gì nhẹ nhàng và an toàn hơn.
Thằng bé  học cấp 1, cấp 2 trong những trường dành riêng cho trẻ khuyết tật. Những đứa trẻ không khuyết cái này thì khuyết cái kia, nhờ thế chúng dễ dàng chấp nhận cái khuyết của nhau, và thương nhau. Vấn đề bắt đầu xảy ra khi thằng bé lên cấp 3. Yên muốn thằng Phương được sống hòa nhập với cộng đồng – với những-người-bình-thường.
Nhưng… trẻ em ở ngôi trường bình thường ấy thấy ghê sợ khuôn mặt nó, không ai chơi với nó. Và các thầy cô bộ môn, dù không nói hay tỏ thái độ thẳng thừng với nó nhưng lại góp ý riêng với giáo viên chủ nhiệm. Họ thấy mất tập trung và khó giảng bài khi thấy nó. Để rồi, thầy chủ nhiệm gọi nó lại, bảo:
-          Em xuống góc cuối lớp kia ngồi. Khuất mặt càng tốt. Các thầy cô “dị ứng” với em.
Thằng bé đã ngồi nơi được chỉ định đó, úp mặt xuống bàn mà khóc, cho đến lúc tan trường. Để rồi mẹ nó thấy con với khuôn mặt đã dị dạng bẩm sinh rồi lại còn sưng đỏ vì khóc quá nhiều và nước mắt nước mũi tèm lem ấy.
Xót con lắm, Phương ơi.
Cũng là chuyện lựa chọn câu nói, lại là người dạy học, mà không thể hiểu tại sao vị thầy giáo ấy có thể phát ngôn được câu đó – với một đứa trẻ vốn dĩ đã thiệt thòi hơn những đứa trẻ khác.
Thằng bé dứt khoát không chịu đi học ở ngôi-trường-bình-thường đó nữa. Yên phải tìm một trung tâm dành riêng cho trẻ khuyết tật, ở nơi đó chương trình văn hóa được dạy như các lớp bổ túc. Các thầy cô là người-bình-thường như những ngôi-trường-bình-thường khác. Điểm dị biệt, có lẽ là trái tim họ lớn hơn.
Hai mẹ con đến trường đúng vào giờ học thể dục.
Những học viên khuyết tật ngồi trên xe lăn. Và họ đưa mình nhảy múa theo tiếng nhạc. Vũ điệu từ thân mình, từ đôi tay, từ mái tóc,… từ những gì còn lại – ngoài đôi chân.
Thầy giáo là một vũ sư đã từng dạy dance-sport ở nhiều nước trên thế giới. Ở độ tuổi sung sức và đỉnh cao danh vọng, anh trở về. Một miền đất nghèo, nhược tiểu, kém phát triển… Nhưng đó là quê hương của mình. Anh thèm nghe người ta nói tiếng Việt, và anh sửng sốt khi nghe những thanh âm không tròn, từ những khuôn miệng méo mó, phải cố gắng lắm để phát âm. Tại sao quê anh nhiều người khuyết tật như thế?
Và anh lại đi, đi để tìm hiểu, để học hỏi về một loại hình khiêu vũ mới. Vật lý trị liệu cho những người khuyết tật bằng vũ điệu đã giúp cho những người khuyết tật, những người già phải ngồi xe lăn được vận động, và họ khỏe mạnh, tự tin hơn để hòa nhập với cộng đồng…
Hai mẹ con say sưa đứng xem lớp học.
-          Con thấy sao, Phương?
-          Con thích. – Thằng bé cười, khuôn mặt của nó khi cười lại càng bị méo, nhưng trong lòng chị thì hiểu niềm vui của con tròn đầy.
Chị hỏi thầy giáo trong lớp học. Con chị chỉ bị khuyết tật về phần mặt và sống lưng. Còn chân tay thì bình thường. Tham gia cùng mọi người, có sao không?
Vị thầy giáo gương mặt hiền lành, những bắp cơ khỏe mạnh, chắc chắn và gọn gang của một vũ sư rất cuốn hút. Và khiến cho lòng người ở lại nhất, có lẽ là từ tiếng nói trầm ấm của anh:
-          Có sao đâu chị. Mỗi người một cảnh. Có em khuyết cái này, có em khuyết cái kia, làm sao để các em phát huy tối đa được những phần không khuyết của mình và tự tin hòa nhập vào xã hội.
Chị cũng mong thằng Phương vậy. Nhiều khi nhìn con thui thủi một mình, chị thấy lòng mình xót vô cùng. Cảm giác có lỗi với con khi không cho con được một hình hài tròn vẹn.
Chị kể cho thầy nghe về cách đối xử ở trường cũ của thằng bé. Nhìn gương mặt tội nghiệp của bà mẹ, thầy giáo thở dài…
-          Đôi khi người ta cũng không ác ý hay ghét bỏ gì thằng bé đâu chị. Chỉ là lỗi ngớ ngẩn về ngôn từ, còn mình có tật thật thì nhạy cảm và dễ giật mình, dễ tổn thương. Như vừa rồi cũng có một số báo đài đến đây viết bài về lớp học khiêu vũ cho người khuyết tật. Người ta mô tả các em ở đây là “những hình nhân dị dạng nhún nhảy”, khiến các em đọc được rất bức xúc… Tôi cũng không biết nói sao.
Tiếng nhạc chuông điện thoại của chị vang lên. Lời ca từ một bài hát của Trịnh mà chị đã cài như câu dỗ dành cho lòng anh, lòng chị và nhiều người…
Dù ngày mưa hay nắng
Bông hoa vẫn là người
Một đàn chim rất trắng
Trong sân đứng xinh tươi
Em là ai?
Em là ai?
Mắt chị cảm giác cay xè. Là người. “Bông hoa vẫn là người.” Và thằng Phương cũng là người. Thằng bé say mê với lớp học mới. Nơi đó dường như không ai quan tâm tới chuyện hình hài nó như thế nào. Nhưng chị ước ao, giá như cách đối xử đó ở bất cứ nơi nào cũng vậy. Và chị nhớ đến “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” của Luis Sepúlveda. “Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn.”
Nhưng do họ hay do mình? Do xã hội kì thị, ghét bỏ thằng bé, hay do chính thằng bé đã không thể mở lòng ra hòa nhập với họ? Những câu hỏi phân vân chạy nhiều ngày trong đầu chị. Bất cứ điều gì cũng không được nhìn phiến diện một chiều. Mình không thể óan trách mọi người được. Và cũng không thể mãi bảo bọc thằng bé trong cái kén an toàn… Biết đâu một ngày ta chết đi? Chị không dám chắc một điều gì ở tương lai, nhất là khi công việc của chị luôn khiến cho chị có thể lìa đời bất cứ lúc nào nếu lỡ như sơ sẩy.
Chị đem những điều ngổn ngang trong lòng chia sẻ với các thầy cô của con. Thì cứ cho cháu học ở trung tâm người khuyết tật một thời gian, cháu có cái may mắn hơn những người khác là chân tay lành lặn và có thể tự làm được nhiều thứ. Nhưng điều cần nhất là làm sao để cháu tự tin hòa nhập. 
-          Phương, thầy dạy dance sport bảo con có thể phụ thầy đấy.
-          Con mà làm được gì.
-          Con khỏe mà, con có thể đỡ cho các bạn nữ khi biểu diễn các động tác khó.
-          Nhưng mẹ ơi, con không thể biểu diễn.
-          Tại sao?
-          Người ta sẽ cười con!
-          Không ai cười con cả. Người ta nhìn vào động tác của con. Biểu diễn vũ đạo chứ đâu phải biểu diễn nhan sắc mà con lo!
Chị nói lớn giọng, hơi gay gắt. Thằng bé im lặng, suy nghĩ.
Và thằng bé đồng ý tham gia chương trình khiêu vũ của lớp học mà ngày đầu tiên hai mẹ con đến tình cờ gặp đó.
Thi thoảng chị lén đứng nhìn con qua song cửa, thấy lòng mình như được làm đầy. Hi vọng.
Đêm. Hai mẹ con đi bộ ngay con đường trước nhà. Thằng Phương ngửa cổ nhìn trời hỏi mẹ.
-          Hôm nay không rằm, trăng không tròn há mẹ?
-          Ừ. Trăng khuyết có cái đẹp của trăng khuyết, con.
Thằng bé nhìn trăng. Gật đầu đồng ý. Nghe tiếng đá lạo xạo dưới bước chân đi của hai mẹ con.
Sài gòn, 26 .05.2014